Không có trải nghiệm nào là uổng phí
Nếu bạn đã từng nghĩ về quá khứ và mắc kẹt trong nó vì chưa hiểu rõ điều đó đã xảy ra như thế nào ? Điều đó nói rằng bạn đã đi qua một trải nghiệm và thiếu thông tin về nó. Vì thế nó còn dính mắc đến hiện tại, nó chiếm bộ nhớ và nhiều tài nguyên thần kinh cũng như sinh hoá khác của đời sống , cái hiện hữu đang ngày một ngắn dần đi theo dòng thời gian.
Khi đặt ra một tuyên bố phủ định về sự uổng phí của một trải nghiệm, chúng tôi muốn nói rằng nếu một trải nghiệm không được thông hiểu trong cùng một dòng thời gian mà nó diễn ra ( dự tính rằng hầu hết các trải nghiệm đều diễn ra trong thời gian và không gian ) thì nó sẽ tiếp tục diễn ra một trải nghiệm khác, đó là trải nghiệm về sự chưa thông hiểu của sự kiện đã qua. Chỉ cần đổi vị trí tâm thức sang một góc nhìn khác , giả sử ở đây là một sự thấu hiệu trải nghiệm trong hiện tại. Chúng ta sẽ dễ dàng quên đi phần lớn chi tiết của trải nghiệm, mà chỉ tích luỹ vào tiềm thức bài học của trải nghiệm. Đó là một dạng tinh gọn của thông tin và tri thức thực chứng, mà mỗi bộ não đều sẵn lòng tìm kiếm, chưa đựng ở tầng ý thức và tâm thức. Khi cần thiết nó sẽ được gọi ra để giúp xử lý các sự kiện diễn ra trong hiện tại, hoặc có thể dự báo trước một khoảng thời gian trong tương lai.
Phân tích như vậy để thấy rằng, nếu bộ não làm việc một cách cẩn thận với hiện tại, hấu hết các trải nghiệm sẽ được chuyển hoá thành thâm thức, ý thức , tiềm thức và vô thức. Sự dụng cách xử lý thông tin trong đời sống như thế , là quy trình của một cơ thể tỉnh thức. Cho nên có nhà giác ngộ đã nói, giờ ta không khác xưa, chỉ có làm gì thì biết rõ là làm thứ đó chứ không bị vọng tưởng vào tương lai hoặc không bị dính kẹt vào quá khứ. Khi không tưởng và không kẹt, nỗi sợ sẽ tự nhường chỗ cho những câu hỏi đúng, những băn khoăn đúng, và trí tuệ sẽ mở ra.

